LuanThieuGia.Hexat.Com
Giai Tri Mien Phi Tren Mobile
Hay Luu Lai Trang WapLuanThieuGia.Hexat.ComVa Gio Thieu Toi Ban Be Cua Ban Nua Nhe.Thanks!
Tìm nhạc socbay
Tong Hop Tien Ich
Longgggggggggggg! - Dạ, má kêu con? - Có đứa con trai nào 26 tuổi mà vẫn
giống mày không Long? - Ý má là sao? Ý má muốn hỏi có thằng
con trai nào 26 tuổi đẹp trai cỡ con
hay nhiều ghệ cỡ con thì má nói rõ
ràng ra coi! - Má không có giỡn à nha! Mày thấy
có đứa con trai nào 26 tuổi đầu vẫn
lông bông ăn bám cha mẹ giống mày
không Long? Tưởng gì, lại chuyện này, nói hoài.
Các cụ có câu: tam thập nhi lập -> ý
các cụ kêu 30 tuổi hãy tính tới ...
chuyện tự lập, sao cái câu đơn giản vầy
mà ba má tôi nghe hoài hổng hiểu.
Thấy con đi bar, đi nhậu, không mừng vì cuộc sống của con cái vui vẻ và nhiều
bạn, tối ngày lo càm ràm sao mày
không đi làm, không chịu đi kiếm tiền.
Bộ ... tôi tiêu tiền của ông bả có gì sai
trái sao? Tình cảm gia đình mà cứ xen
ba cái vụ tiền bạc này vô, thiệt tình không được hợp lý cho lắm à nha! Bình thường thì chắc tôi kiếm đại cái lý
do trên trời nào đó như nhức đầu, đau
bụng, ghệ gọi để trốn vô phòng nằm
khoèo, nhưng bữa nay không được
suôn sẻ cỡ vậy. Ông ba tôi ổng ngồi trầm
ngâm làm bộ ghê lắm, thủng thẳng kêu: - Mày là cái thứ làm biếng, làm công
ty nào cũng 3 hôm là xin nghỉ,
không nghỉ thì bị đuổi, bộ mày tính ăn
bám cha mẹ mãi sao? Như vầy đi,
công ty chú Thắng đang thiếu người,
mày chịu khó qua làm bên ổng coi sao. Việc cũng nhàn, không có gì
hết, chủ yếu là tập cho mày lao động kiếm
tiền dần cho quen. Quyết định vậy ha! Thiệt tình tui chưa thấy có người ba
nào thiếu dân chủ cỡ như ba tôi. Chính
phủ muốn ban hành luật còn phải đợi quốc
hội thông qua, bỏ phiếu, đằng này ổng cứ
quyết định là tôi phải làm theo cái rụp.
Bộ dễ dàng ăn hiếp tôi vậy sao trời? Tính cự lại, nhưng nghĩ tới việc mai mốt xin tiền
ổng không đưa, tôi đành làm cái mặt
khổ vâng một tiếng, lủi thủi bước vô
phòng. Giọng ông ba vẳng lại đằng sau: - Ba gọi điện cho chú Thắng rồi đó, mai
mày qua làm luôn cho quen việc đi
nha! Lại còn vụ này nữa sao trời? Làm gì có
chuyện nhận nhân viên ẩu tả dữ vậy, dám
cái công ty của ông bạn ba tôi sắp ...
phá sản hay vỡ nợ gì đó lắm! Tôi nghe
trong bụng càng thêm ngao ngán,
đâm đầu vô gối cái bịch. Đang chơi long nhong, rụp cái mai đi làm, thiệt
tình cứ như cơn ác mộng vậy! Ngày thường, tui hay bình minh vào
lúc 11-12h. Thiệt ra thức dậy cái lúc
đó mới thấy mặt trời rõ nhất, thức sớm quá
có thấy mẹ gì đâu. Có điều, bữa nay coi
bộ tôi đón bình minh đúng giờ. 6h
sáng, bà má đẩy cửa phòng vô, la: - Trời đất ơi, 6h sáng mà còn nằm
chỏng gọng trên giường là sao? Bữa
nay con đi làm ngày đầu tiên đó
Long, dậy ăn sáng còn đi, lẹ lên! Thiệt tình, cuộc đời tôi ghét nhất là dậy
sớm. Thời đi học, tui khoái đi học chiều,
thời đi cua gái, tui toàn hẹn buổi tối chứ
chưa khi nào tôi làm gì buổi sáng hết
trơn hết trọi. Ôm nguyên một bụng ngái
ngủ và bực dọc, tôi lê cái thân vô nhà tắm đánh răng rửa mặt. Xong xuôi đâu
đó, khề khà ly cafe, làm điếu thuốc,
ngó cái đồng hồ đã gần 7h. Bà mà lại
giục cuống lên: - Còn không đi thay đồ đi, Long! Tôi ngao ngán bước vô phòng. Bận gì
đi làm buổi đầu đây trời? Tính tui ăn mặc
xuề xòa, thường chỉ jean và áo thun,
vậy là xong chuyện. Tui ghét nhứt mấy
cái loại sơ mi hay quần âu, mặc nghe
vướng víu một cục, làm cái gì cũng bất tiện hết trơn. Bữa nay buổi đầu, chắc ăn
mặc cũng nên lịch sự chút cho nó ra
dáng dân công sở - tôi nghĩ bụng vậy.
Chọn một cái jean đơn giản, khoác
thêm cái áo thun đen, tôi lịch kịch
bước ra xe. Bà má lại la thêm một chặp: - Con bận đồ kiểu gì vậy? Bộ đi làm công
sở được mặc vậy sao? Tôi ngẩn người. Không lẽ đi làm công sở
mặc ... quần cộc ở trần sao? Bà coi bộ bực
dọc, la: - Quần âu sơ mi, bận vô lẹ lên! Tôi thua luôn. Thiệt tình tôi nghi tôi
và má tôi là ... mẹ con họ lắm, chớ mẹ
con ruột sao bả không khi nào quan
tâm tới tủ quần áo của tôi hết trơn. Cái
áo sơ mi gần nhất tui bận chắc cũng có
tuổi đời cỡ 4 năm - cái bộ đồng phục nhân ngày lễ khỉ khô gì đó mà trường tui bắt
mỗi đứa may một bộ. Nhưng lâu quá rồi,
không rõ tui gửi nó đi qua mấy người
nghèo hay đem cho ai rồi hổng biết.
Ngó cái mặt nghệt ra của tôi, bả lại làm
thêm một chặp: - Chạy xe ra ngoài mua đại đi, còn
đứng đó ngó cái gì? Má tui là người nội trợ đảm đang, tuy
vậy bả ít đi shopping dữ dội. Bởi vậy nên bả
không có nắm được lịch mở cửa của mấy
cái shop gì hết trơn. Tôi làm mặt khổ,
kêu: - Tầm này đâu có shop nào mở cửa,
má ơi! Hay thôi, lỡ không có đồ rồi...
con nghỉ bữa nay, mai mốt đi làm
cũng được mà! Bà má tui nóng tính thấy ghê luôn.
Ngó cái mắt bả long sòng sọc, cái tay
chống nạnh, cái miệng la chói lói: - Đi ra chợ mua, cái gì cũng bày đặt
vô shop là sao? Chợ họ bán quá trời ra
đó, đi lẹ lên, đừng để má bực! Từ nhỏ tới giờ có khi nào tôi đi chợ? Mà
ba cái thứ đồ quần áo bán chợ tui cũng
không nghĩ có lúc mình lại bận vô.
Nhưng được cái tính tôi cũng xuề
xòa, mặc đồ sao cũng không quan
trọng, miễn không ... ở truồng là được. Buồn rầu lê bước ra xe, cái xe cũng
buồn rầu ... không chịu nổ máy. Thiệt
tình cái ngày gì đen quá xá đen! Phóng con xe Max mà bà giúp việc
hay chạy đi công chuyện bên ngoài,
tôi tạt vô chợ. Chỉ đại vô một hàng gần
nhất, tui kêu chị bán hàng lựa dùm
luôn 2 bộ quần âu và áo sơ mi trắng.
Khỏi cần bận thử chi cho tốn thời gian, tôi rút tiền trả bả cái xoẹt, khỏi thối lại. Dân
chơi ai làm ba cái vụ lẻ tẻ lấy lại tiền thối,
mất nét hết trơn!
Tôi biết bản thân có một cái ưu điểm là
nhanh nhẹn tháo vát, nhưng không
phải chuyện gì nhanh nhẹn cũng tốt hết trơn. Làm tình chẳng hạn, nhanh quá
ghệ nó bỏ mấy hồi. Nhưng cái vụ mua
quần áo chợ mà lẹ quá, coi bộ tác hại
cũng không thua mấy vụ xuất tinh sớm
là mấy - tui nói thiệt luôn đó. Thiệt tình tui không hiểu con mụ bán
hàng quần áo kia có mua lại đồ cũ của tụi
vận động viên thể hình hay không mà
sao tôi ngó cái quần âu đích thực là
quần của Phạm Văn Mách: tui xỏ chân
vô thấy cái gấu quần cách mặt đất chừng... 10cm. Còn cái áo sơ mi
trắng, nếu nói không phải của cha nội Lý
Đức cứ đem đầu tôi đi mà chặt. Tôi
không thuộc dạng nhỏ con, nhưng bận
vô thấy thừa thãi nguyên một mớ, dễ
chừng đem luôn con mụ bán hàng nhét vô cũng còn dư chỗ. Đóng bộ đồ
"công sở" mua ngoài chợ này vô, thiệt
tình sao tui thấy mình giống tranh đả
kích quá xá. - Được rồi mặc đại vô đi, không có ai
dòm dâu mà lo. Lẹ lên, 7 rưỡi rồi đó! Giọng bà má lại vang lên phía sau.
Thôi thì nhắm mắt đưa chân đại cho rồi.
Dù sao cái thứ công sở chết tiệt này, tôi
nghi chắc tôi chỉ làm chừng ba bữa
là ... họ đuổi thẳng, sức mấy mà chịu nổi.
Nghĩ vậy, tôi cũng được an ủi phần nào, bận nguyên bộ đồ thừa trên thiếu
dưới, thất thểu đi ra cái xe Max cũ xì.
Ngày đi làm đầu tiên thê thảm gì đâu. Ông Thắng là bạn ba tôi từ thời sinh
viên. Cha nội này cũng người Bắc, hồi
mới vào Nam nghèo xơ nghèo xác.
Nhưng ổng giỏi dữ lắm, đầu óc thương
trường cũng bén ngót, giờ cơ ngơi của
ổng cũng thuộc hàng có cỡ trong thành phố. Công ty của ổng lớn, kinh
doanh nhiều loại mặt hàng, trong đó
phần lớn là đồ nội thất. Từ tủ, giường, bàn
ghế, đèn treo tường cho tới bồn tắm,
bình nóng lạnh, bồn cầu, nói chung
trong nhà cần sắm cái gì tới mấy cái siêu thị của ổng là có hết trơn. Công ty
ổng có chi nhánh cả trong Nam ngoài
Bắc, nội trong thành phố mỗi quận đã có
ít nhất một cái cửa hàng. Doanh số bán
hàng mỗi năm nghe chừng cũng nhiều
dữ lắm. Có điều tôi chưa hiểu kêu tôi qua
công ty ổng làm gì? Thiết kế bồn cầu hay
cách tân bồn tắm? Mà nghe đâu ổng
chỉ nhập hàng từ nước ngoài về chớ đâu
có sản xuất mấy cái thứ đó? Nghĩ tới
nghĩ lui một hồi không kiếm ra cái lý do nào nghe tạm tạm, đã thấy cái biển
công ty của ổng nằm ngay trước mặt. Bự
à nha! Văn phòng công ty của ổng là một tòa
nhà biệt lập, có 5 tầng. Phía dưới là sảnh
tiếp tân và showroom, ngó vô coi bộ
cũng khá sang trọng. Vài em nhân
viên mặc áo dài đứng lố nhố bên trong,
dịu dàng nói chuyện cưa cẩm khách mua đồ. Nếu ngày thường, ba cái chỗ
này tôi cũng coi như... cái toilet
nhà tôi, mở cửa đi vô đâu có ngại,
nhưng bữa nay xem chừng hơi khác.
Ngó lại bản thân bữa nay nhìn còn
thua mấy đứa nhóc bán báo dạo, tôi đâm ngại ngùng, đứng chôn chân ở cửa
hồi lâu. Nghĩ tới lui một hồi, tôi đành rút
điện thoại, gọi cho ông ba: - Con đang ở ngay công ty của chú
Thắng nè ba. Mà tới đây rồi thì kiếm ai
vậy ba? Ổng ậm ừ một lát, kêu tôi tắt máy, chờ ổng
gọi cho ông Thắng. Lát sau, máy tôi
đổ chuông. Giọng ông Thắng hồ hởi: - Thằng Long hả? Chú nghe ba mày
nói qua chuyện của mày rồi, mày vô
công ty chú là đúng luôn rồi đó. Để
coi nào, tụi chăm sóc khách hàng
đang thiếu người, mày chịu khó vô đó
làm nha. Lên tầng 3 rẽ trái, có cái phòng mang biển chăm sóc khách
hàng đó. Chú kêu tụi nhỏ ở đó rồi, mày
cứ lên tụi nó chỉ việc cho. Vậy nha, chú
đang đi công chuyện, mai mốt gặp
sau. Hồi nào tới giờ, tôi quen bắt gặp mấy ánh
mắt trầm trồ ngưỡng mộ nhiều quá trời
nhiều, nhưng chưa khi nào tôi chịu
cảnh người ta dòm mình lom lom như
sinh vậy lạ như bữa nay. Thiệt tình chắc
lâu lắm mấy người này cũng chưa có dịp đi coi tấu hài, nay ngó thấy bộ dạng
của tôi cứ cười tủm tỉm hoài, dễ ghét thấy
ớn luôn. Tôi cũng mặc kệ, làm mặt dày
bước vô thang máy, chạy thẳng lên
tầng 3. Công ty gì đâu lắm các loại
phòng ban quá trời, ngó nghiêng một hồi mới thấy tấm biển nhỏ xíu treo trước một
căn phòng ... bự cỡ cái nhà vệ sinh: "Bộ
phận chăm sóc khách hàng". Sao
mấy cái phòng kia bự chà bá, phòng
tôi chuẩn bị vô làm lại có chút xíu, lại
còn nằm tuốt luốt trong góc mới tệ. Tôi thở dài ngán ngẩm, đẩy cửa phòng bước
vô. 6 con mắt liền ngó qua nhìn tôi,
nhưng chỉ có duy nhất 2 con nhỏ
trong phòng. Mấy bạn đừng tưởng tôi
lộn nha, tôi nhìn gái không khi nào
trật hết trơn. Sở dĩ có 2 đứa mà có tới 6
con mắt là bởi có một con nhỏ 4 mắt, con nhỏ kia chỉ có 2. Con nhỏ 4 mắt coi
tướng tá hiền lành dễ mến, nhìn tôi cười
nhỏ nhẹ: - Dạ mời anh vô. Giọng nói ổn nha. Tôi liếc qua con nhỏ 2
mắt, thấy nó vẫn làm thinh, lúi húi làm
bộ gõ gõ gì đó trên máy tính. Chắc
đang viết ký sự chăn trai - tôi nghĩ
bụng vậy. Khép cánh cửa vô, tôi ngó
sơ qua cái phòng một hồi. Thiệt tình so với cái nhà tắm nhà tôi, nó cũng rộng
hơn chút xíu. Kiểu này mấy cha nội
làm kiến trúc thấy dư một khoảng nên
tận dụng, làm thành cái phòng méo
mó kì cục này chớ không phải làm theo
kiểu à nha. Con nhỏ 4 mắt thấy cái bộ dạng lơ láo của tôi ngó nghiêng hoài,
nó tủm tỉm cười, kêu: - Dạ, anh qua đây có việc gì cần tụi em
tư vấn phải không? Chắc con nhỏ tưởng lầm tôi là khách
hàng mới từ quê ra mua bồn cầu không
biết cách gạt nước quá. Tôi gãi đầu gãi
tai, đi ra phía con nhỏ: - Thiệt ra, tôi qua đây để làm chớ
không phải đi tư vấn! Con nhỏ 4 mắt à lên một tiếng, la: - Sáng bên nhân sự cũng có nói
qua, thì ra là anh hả? Tôi gật gật đầu. Con nhỏ 2 mắt cũng có
ngó qua tôi một cái, ánh mắt khinh
khỉnh. Con nhỏ này cũng thuộc dạng
tạm coi là đẹp đi, tóc dài, da trắng,
đang ngồi nên không biết thân hình
nó cỡ nào nhưng coi bộ cũng khá cao ráo. Tôi cũng lé mắt ngó lại nó một cái
- ánh mặt con nhỏ lại cụp xuống, làm bộ
không quan tâm. Thiệt tình, loại này ở
ngoài được tôi để mắt coi như nó may
mắn, ai dè bữa nay nó ngó tôi một cái
rồi bơ thẳng, đau thiệt đau. Lại nghe con nhỏ 4 mắt nhanh nhảu: - Có anh thêm thì đỡ quá. Tụi em có 2
người, nhiều khi khách gọi tới nghe
không kịp, bị la hoài. Anh ngồi máy 2
nha. Mà anh tên gì? Tôi xưng tên tuổi, miệng con nhỏ lại liến
thoắng: - Em tên Huyền, còn kia là chị Trang.
Mai mốt anh cứ kêu tên là được rồi. Con nhỏ Trang nãy giờ không có nói
qua câu nào hết, nghe vậy quay mặt
lại: - Làm quen vậy đủ rồi anh Long. Anh
ngồi vô máy dùm tôi, đứng đó hoài
chi vậy? Quê à nha. Xưa nay gái nói chuyện
với tôi chưa có con nhỏ nào nhan sắc
tạm tạm mà lại chảnh với tôi cỡ vậy. Tôi liếc
con nhỏ rát rạt, nhưng coi bộ nó chẳng
thèm để ý. Phòng này có nguyên
một dãy bàn dài, trên mỗi bàn là 1 cái điện thoại, một máy tính, đầu ngoài
là một cái máy in. Chấm hết. Chỗ tôi là
bàn 2, tức là vị trí giữa 2 con nhỏ. Con
nhỏ Trang lạnh lùng ngồi ngay ghế đầu,
tôi lượn qua con nhỏ vô trong, mắt
làm bộ liếc vô màn hình máy tính của con nhỏ một cái, la: - Bộ viết ký sự ủa lộn thư tình hay sao
mà chăm dữ vậy chị Hai? Con nhỏ quay ngay lại lườm tôi, mắt dữ
thấy ớn. - Anh nói nhảm cái gì đó? Không thấy
tôi đang làm việc hả? Đúng là cái đồ
hai lúa! Nhỏ tới lớn tôi mới bị gọi là hai lúa lần đầu
tiên. Thiệt tình tui cũng không nghĩ
là trên đời này có 2 lúa nào bảnh cỡ
tôi, nhưng ngó lại cái bộ dạng của mình,
tui cũng thấy ... giống thiệt. Lúa cái
nữa là mới lần đầu vô phòng, không dè bị gái chửi ngay câu đầu tiên, thảm hại
hết sức. Lủi thủi đi qua ghế, ngồi phịch
xuống, thấy con nhỏ 4 mắt tên Huyền
ngó qua, gương mặt lộ vẻ an ủi: - Chị Trang tính vậy đó, anh đừng chọc
bả. Qua em hướng dẫn công việc, mai
mốt còn làm.
-> truy cập www.hayso1.com.vn để
đọc thêm nhiều truyện hay
Cái gọi là "công việc" ở đây cũng thiệt tình tầm bậy hiếm có. Chăm sóc mẹ gì,
việc chính thức là ôn tồn nghe đám
khách hàng than vãn, la rầy: sao
cái bình của tui mới mua đã hỏng, sao
cái tủ của tôi lắp vô bị lệch, tại sao cái bồn
cầu của tui mới mua đã rạn ... nói chung là căng tai ra nghe, an ủi
đám đó một vài câu xạo xạo, sau đó
ghi tên tuổi, chuyển qua bộ phận khác
để họ cho người tới sửa. Đơn giản vậy thôi. Có điều, đơn giản là đơn giản so với mấy
con nhỏ tính tình dễ chịu, lại dẻo mỏ, chớ
với tôi coi bộ công việc không dễ nhằn
chút xíu nào hết trơn. Cú điện thoại đầu
tiên, một giọng già dịch cất lên chói lói: - Bàn máy tính chỗ anh bán kiểu gì tôi
mua mới có 1 tuần đã bong nguyên lớp
gỗ ốp ngoài, vậy là sao? Các anh bán
hàng kiểu lừa đảo hả? Bực bội nha. Tính hét vô máy: " Đậu
móa, tao mới đi làm bữa đầu tiên bán
cho mày được cái gì thằng già dịch?" -
sực nhớ đây là công sở chớ không phải
vũ trường, tôi đổi giọng nhỏ nhẹ: - Dạ, chú làm ơn cho địa chỉ, mai mốt tụi
con báo người qua kiểm tra. Nếu có hư
hỏng sẽ sửa chữa hoặc đổi đồ cho chú. Dạ
dạ... Thốt ra xong một tràng lời nói trái với
lương tâm như vậy xong, tôi ngả
người ra ghế sau, thở hồng hộc. Cái kiểu
mềm mỏng chịu đựng này mệt như oánh
lộn chứ không phải giỡn à nha. Con nhỏ
Huyền ngó qua tôi, cười khúc khích: - Anh Long cũng dẻo miệng ghê ha! Tôi ngó qua con nhỏ, đôi mắt ngán

Top
Copyright By Duy Thanh Pro[+] Thanks To Xtgem

XtGem Forum catalog